Sóc Trăng của ta ơi!

Nếu bạn đã là 1 con người ở miền Nam, chắc chắn bạn sẽ biết đến Sóc Trăng rồi nhỉ? Nhưng hình ảnh cái thành phố này chắc có lẽ ko in đậm trong trí óc bạn lắm. Vốn nổi tiếng với… tượng đài 3 cô gái (Cái này chắc nơi nào mà chẳng có tượng đài, làm sao nổi tiếng đc), bún nước lèo (khỏi chê, 1 lần ăn là ghiền luôn) và đặc biệt là những đồng lúa cò bay thẳng cánh, những ngôi nhà thôn quê tạo nên 1 không gian rất “Nam Bộ” (Tôi chỉ nghe thằng bạn trong lớp kể, chứ tận mắt chiêm ngưỡng thì chưa từng. Nhưng cái này ko thể có ở ngay lòng tp được đâu!). Sóc Trăng của ta đang hội nhập từng ngày, nên không tránh khỏi những tình trạng như khói bụi, kẹt xe,… Đấy chỉ là 1 phần tiêu cực trong cái xã hội đầy những cái tích cực như thế này. Nhưng thế mà sau màn bụi, vẫn có 1 Sóc Trăng khác, 1 Sóc Trăng rất yên tĩnh, bình yên và thơ mộng. Những thứ ấy vốn hiện hữu trước mặt ta mỗi ngày, nhưng con người cứ hững hờ mà xem nó như 1 nét bình thường, 1 sự vật thuần tuý chỉ là…sự vật. Và rồi mọi thứ cứ lững lờ trôi, như nước của dòng sông Trăng màu mỡ chảy qua đây vậy! Tất cả đã đang và sẽ là quá khứ, âu cũng là luật vô thường, mà khi ta cố gắng lục lọi trong kí ức những hình ảnh về 1 thời xưa cũ, liệu bộ não của ta có good enough để tất cả hiện về trước mắt không. Nhưng Sóc Tăng có những gì là “thơ mộng” chứ? Nó chẳng có nét đẹp duyên dáng của Hà Nội, nét trầm tư của Huế hay sự nhộn nhịp của Sài Gòn. Vậy Sóc Trăng của ta ơi, nếu em chỉ là 1 cô gái bình thường mờ nhạt đứng sau lưng những thiếu nữ yêu kiều khác, tại sao, em vẫn cứ chiếm lấy 1 phần quan trọng nhất trong trái tim ta? Ta vui sướng khi được về với em, ta hạnh phúc khi nhìn em lớn lên từng ngày và ta thao thức khi sắp phải xa em. Em đã gắn liền với ta suốt 1 thời niên thiếu, đã an ủi ta khi vấp ngã. Vậy em không đơn thuần chỉ là 1 cô gái bình thường đâu, mặc dù em ko tinh khôi, ko trầm tư, nhưng ta viết những dòng trên chỉ để khẳng định 1 điều: Ta đã yêu em…

Ta yêu mỗi sớm thức dậy được nhìn thấy những giọt sương còn e ấp trên cuống lá. Ta yêu những tia nắng ban mai nhảy múa trên khung cửa sổ vàng tươi. Ta yêu mỗi buổi chiều ngồi 1 mình bên Bờ Hồ (thẫt ra là HNN, nhưng nói như vậy để cho oai hơn!) ngắm nhìn những chú cá thanh thản lội. Và ta yêu ngôi trường kia- nơi tất cả những tình cảm trong sáng nhất của tuổi học trò nảy nở trong lòng ta như "đoá hoa tươi đang mỉm cười giữa bầu trời quang đãng"( Thanh Tịnh- Tôi đi học)…(còn nữa)