Hello! Welcome to Clare's blog

Bạn có thắc mắt bạn sẽ đọc được gì khi ghé qua blog của tôi ko? Đó là những dòng trải lòng của tôi về lứa tuổi học trò thần tiên, bạn bè, xã hội và tất nhiên- sách, những tác phẩm văn học bất hủ. Mong các bạn ủng hộ Clare's Blog nhé!

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

My Beautiful shots- Part 2

Nói là Beautiful shots thì hơi "phô trương" quá! BCause mình thấy vậy chứ có người thấy...xấu quắc àh! Lỡ phô trương rồi thì tiện đây mình cũng xin khoe, những pictures này là mình chụp từ đt mới- SAMSUNG GALAXY MINI đấy chứ ko phải hạng xoàng đâu! Hihi, "nổ" đủ rồi! Bây giờ quay trở lại vấn đề. Nội dung những picts này thì rất đa dạng, tuỳ hứng mà chụp thôi! Hi vọng xem xong các bạn reply giùm mình nhé! Để mình hoàn thiện kỉ năng chụp hình hơn- và nếu sau này (chỉ nếu thôi nhé) mình trở thành 1 nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp thì mình sẻ ko quên những lới comment của các bạn đâu! Nói chuyện phiếm đủ rồi, bây giờ hãy cùng chiêm ngưỡng My Best Shots nha:...
Apple, funny chứ? Nhưng đây chỉ là bức thử nghiệm




Có ai nhận ra nơi này ko?







Rất Vietnamese và...cổ













Soooooo cute!!!!!



Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Sóc Trăng của ta ơi!

Sóc Trăng của ta ơi!
Nếu bạn đã là 1 con người ở miền Nam, chắc chắn bạn sẽ biết đến Sóc Trăng rồi nhỉ? Nhưng hình ảnh cái thành phố này chắc có lẽ ko in đậm trong trí óc bạn lắm. Vốn nổi tiếng với… tượng đài 3 cô gái (Cái này chắc nơi nào mà chẳng có tượng đài, làm sao nổi tiếng đc), bún nước lèo (khỏi chê, 1 lần ăn là ghiền luôn) và đặc biệt là những đồng lúa cò bay thẳng cánh, những ngôi nhà thôn quê tạo nên 1 không gian rất “Nam Bộ” (Tôi chỉ nghe thằng bạn trong lớp kể, chứ tận mắt chiêm ngưỡng thì chưa từng. Nhưng cái này ko thể có ở ngay lòng tp được đâu!). Sóc Trăng của ta đang hội nhập từng ngày, nên không tránh khỏi những tình trạng như khói bụi, kẹt xe,… Đấy chỉ là 1 phần tiêu cực trong cái xã hội đầy những cái tích cực như thế này. Nhưng thế mà sau màn bụi, vẫn có 1 Sóc Trăng khác, 1 Sóc Trăng rất yên tĩnh, bình yên và thơ mộng. Những thứ ấy vốn hiện hữu trước mặt ta mỗi ngày, nhưng con người cứ hững hờ mà xem nó như 1 nét bình thường, 1 sự vật thuần tuý chỉ là…sự vật. Và rồi mọi thứ cứ lững lờ trôi, như nước của dòng sông Trăng màu mỡ chảy qua đây vậy! Tất cả đã đang và sẽ là quá khứ, âu cũng là luật vô thường, mà khi ta cố gắng lục lọi trong kí ức những hình ảnh về 1 thời xưa cũ, liệu bộ não của ta có good enough để tất cả hiện về trước mắt không.  Nhưng Sóc Tăng có những gì là “thơ mộng” chứ? Nó chẳng có nét đẹp duyên dáng của Hà Nội, nét trầm tư của Huế hay sự nhộn nhịp của Sài Gòn. Vậy Sóc Trăng của ta ơi, nếu em chỉ là 1 cô gái bình thường mờ nhạt đứng sau lưng những thiếu nữ yêu kiều khác, tại sao, em vẫn cứ chiếm lấy 1 phần quan trọng nhất trong trái tim ta? Ta vui sướng khi được về với em, ta hạnh phúc khi nhìn em lớn lên từng ngày và ta thao thức khi sắp phải xa em. Em đã gắn liền với ta suốt 1 thời niên thiếu, đã an ủi ta khi vấp ngã. Vậy em không đơn thuần chỉ là 1 cô gái bình thường đâu, mặc dù em ko tinh khôi, ko trầm tư, nhưng ta viết những dòng trên chỉ để khẳng định 1 điều: Ta đã yêu em…


Ta yêu mỗi sớm thức dậy được nhìn thấy những giọt sương còn e ấp trên cuống lá. Ta yêu những tia nắng ban mai nhảy múa trên khung cửa sổ vàng tươi. Ta yêu mỗi buổi chiều ngồi 1 mình bên Bờ Hồ (thẫt ra là HNN, nhưng nói như vậy để cho oai hơn!) ngắm nhìn những chú cá thanh thản lội. Và ta yêu ngôi trường kia- nơi tất cả những tình cảm trong sáng nhất của tuổi học trò nảy nở trong lòng ta như "đoá hoa tươi đang mỉm cười giữa bầu trời quang đãng"( Thanh Tịnh- Tôi đi học)…(còn nữa)

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Thế Giới lộng lẫy của cỏ cây

Thực vật là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Như đã biết, chúng cung cấp oxi cho hoạt động hô hấp của con người. Tuy nhiên, thực vật cũng biến cuộc sống chúng ta muôn màu muôn vị, trở nên thơ mộng, hữu tình hơn.  

Hoa đa lộc, một vẻ đẹp đúng như cái tên của nó

Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên luỹ nên thành tre ơi!

Lục bình, 1 vẻ đẹp mộc mạc

Một vẻ đẹp kì ảo của lá...chuối





Ngay cả những miếng gạch cũng trở nên dễ thương!


Ớt chỉ thiên




Có lẽ mình hơi "sến" nhỉ? Ngay cả khúc gỗ mà cũng chụp! Nhưng mỗi vật đều có vẻ đẹp riêng của nó, các bạn nhỉ?




Đố ai biết, đây là gì?
Đây là những picts mình catch được trong chuyến về thăm quê. Nếu các bạn muốn thế hệ sau còn được thấy những hình ảnh này, hãy giữ 1 Trái Đất xanh các bạn nhé!
                                                                     Clare Charlotte Nguyen

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

THƠ MỘNG TAM CỐC- BÍCH ĐỘNG (NINH BÌNH)



THƠ MỘNG TAM CỐC- BÍCH ĐỘNG (NINH BÌNH)
Hoa Lư vẫn còn đây với những bức tường rêu phong cổ kính,
với tiếng vọng của tiền nhân ngàn đời trong lòng con cháu, với nỗi oan ức của Thái hậu Dương Vân Nga phải ngậm ngùi chôn giấu nơi núi non điệp trùng. Hãy cùng tôi ghé lại Hoa Lư nhé! Rồi bạn sẽ thấy, " đệ nhất kì quan" không phải là cái tên dở hơi mà tôi đặt cho vùng đất này.


Núi non, cây cỏ, mây nước,... quả là đệ nhất cảnh đẹp
Hang cả- dù thua xa động Phong Nha nhưng đây vẫn là 1 trong những hang động đẹp nhất (theo tôi ^^)